Sau bốn tập của vòng Blind Auditions (Giấu mặt) với những phần trình diễn làm khán giả và giới truyền thông phát cuồng, giống như các phiên bản ở các nước khác của The Voice sự hào nhoáng, choáng ngợp ban đầu đã không còn nữa. Các “ngôi sao” vụt sáng ở vòng Giấu mặt, trở thành tâm điểm truyền thông trong suốt thời gian vừa qua đã “hiện nguyên hình” là những thí sinh (TS) bình thường với đầy đủ những nhược điểm trong giọng hát lẫn sự non yếu về bản lĩnh sân khấu. Bàn tay ma thuật của giám đốc âm nhạc Phương Uyên không đủ để “Taylor Swiff Việt Nam” Bảo Anh có chiến thắng thuyết phục trước cô gái quê Thanh Thủy. So với những gì đã diễn ra trong trường quay nhà thi đấu Nguyễn Du, giọng hát Bảo Anh dù có vẻ dày dặn, mượt mà hơn vẫn không giấu được những nét phô, khản, lạc giọng khi lên những tông cao (dù ngay giai điệu của bài hát được chọn đã có phần ưu ái cho cô rồi). Khán giả truyền hình ngày nay, sau khi xem quá nhiều chương trình truyền hình thực tế đã “hiểu chuyện” hơn nhiều. Họ trở nên bao dung vô cùng với cả nhà tổ chức lẫn TS chiến thắng. Bảo Anh đẹp quá, thánh thiện quá (người đẹp thì sẽ dễ dàng được cho thêm một hoặc nhiều cơ hội để tỏa sáng). Và đơn giản, chương trình nào cũng cần có nhân vật “hot” để khán giả yêu thích, theo dõi nhắn tin; nên sự “không được chọn” của Thanh Thủy đã không gây nhiều phẫn nộ, có chăng là cái chép miệng thông cảm vì cô đã “hát hay nhưng không gặp may”. Các TS khác cũng không giữ được phong độ. Có lẽ bài hát xuất sắc nhất, bài họ hát tốt nhất, hay nhất đã thể hiện ở vòng đầu. Khi đứng trước nguy cơ bị loại, phần vì thiếu tự tin khi không được hát bài tủ, phần vì bản lĩnh sân khấu không đủ, chỉ thấy các “giọng hát Việt” của chúng ta cố gắng hát thật to để mong “đàn áp” giọng hát còn lại trên sân khấu. Tư duy “karaoke” đó, tuy làm họ “mất điểm”, nhưng chí ít cũng đã giúp khán giả “rơi xuống đất”, trở về thực tế để nhìn nhận đúng thực lực của ca sĩ và bản chất của chương trình. Tại Mỹ, Hàn Quốc, càng về những vòng sau, The Voice cũng chỉ là một chương trình truyền hình thực tế, lấy tiêu chí giải trí làm kim chỉ nam như nhiều cuộc thi ca nhạc khác. Tranh cãi không đáng Các “huấn luyện viên” (HLV) của The Voice chính là thành phần hút khách. Một Đàm Vĩnh Hưng “yếu đuối” với nhiều kim cương và show diễn lớn; một Trần Lập nam tính, điềm tĩnh thường bấm ghế vào phút chót; một Thu Minh sắc sảo luôn giành giật TS quyết liệt và một Hồ Ngọc Hà khéo léo, đầy biểu cảm – bộ tứ quyền lực đã khiến khán giả phát sốt từng đêm vì từng phát ngôn, hành động của họ. Họ vẫn bình tĩnh, đầy bản lĩnh khi bị nghi ngờ không đủ chuyên môn để huấn luyện các TS “có gu âm nhạc văn minh hơn”, “có chất giọng tốt hơn”. Với bản lĩnh của những ngôi sao đã nhiều năm đương đầu với sóng gió trong làng giải trí, muốn làm cho Đàm Vĩnh Hưng, Hồ Ngọc Hà hay cả Thanh Lam nói hớ, phát ngôn bồng bột thật không dễ. Vậy mà với The Voice, mọi thứ diễn ra thật kỳ lạ. Những ngôi sao bản lĩnh bỗng “nhảy dựng lên” một cách thật bất thường và thật vô lý. Về bản chất, bốn vị HLV có vai trò là những nhà sản xuất. Nếu Hà Hồ không giỏi về kỹ thuật, đội của cô còn có Hồng Nhung, Thanh Bùi. Thậm chí, nếu muốn, nhà tổ chức hoàn toàn có thể mời những giảng viên thực sự có nghề từ nhạc viện. Vậy thì, tranh cãi để làm gì? Truyền thông vào cuộc để câu view, khán giả vào cuộc để bày tỏ chính kiến – thể hiện cái tôi, ca sĩ – TS, các thành phần khác vào cuộc để ăn theo sự ồn ào. Còn nhà tổ chức, tất nhiên là được lợi nhiều nhất. Dù cuộc chơi nào, việc thu hút được nhiều người quan tâm đã là một thắng lợi. Nhưng, ấn tượng đẹp vẫn phải nằm ở tài năng của các TS, sự vượt trội của người chiến thắng, chứ không thể là những chiêu trò câu khách.






0 nhận xét:
Đăng nhận xét